Mẹ chồng mua cá nhỏ về kho đổi bữa, không ngờ bị con dâu phán luôn câu: “Cá này quê con chỉ để chăn lợn”

Mẹ chồng mua cá nhỏ về kho đổi bữa, không ngờ bị con dâu phán luôn câu: “Cá này quê con chỉ để chăn lợn”

Trong cuộc sống “mẹ chồng nàng dâu”, cũng không thể tránh khỏi đôi ba lần “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt”. Nhưng, chỉ đôi ba lần ấy cũng đủ để khiến người làm mẹ chồng như tôi phải nặng lòng suy nghĩ.

Chồng ra đi sớm, tôi một mình nuôi con trai khôn lớn từ lúc nó lên 10.

Tốt nghiệp ra trường, thằng bé xin được vào một tập đoàn lớn với mức lương khá. Sau mấy năm phấn đấu, nó đã làm lên chức trưởng phòng, đã mua được nhà ở thành phố và đón mẹ ra ở cùng. Tôi ban đầu khá lưỡng lự vì sợ không quen, nhưng vì muốn ở gần con nên sau đó đã đồng ý.

Vài năm sau, nó cưới vợ. Con dâu là đồng nghiệp của nó, nhìn cũng xinh xắn, hiền lành và biết kính trên nhường dưới, nói chung chẳng có điểm gì để chê.

Ảnh minh họa: internet

Ban ngày, con trai và con dâu đi làm, tôi ở nhà dọn dẹp một chút rồi cũng tụ họp mấy bà bạn nói chuyện cho đỡ buồn. Tối đến, tôi chuẩn bị cơm nước giúp vợ chồng nó. Hôm nào chúng nó bảo ăn ngoài thì gọi điện báo để tôi khỏi thổi cơm.

Tôi và con dâu cũng bình thường, không mâu thuẫn gì cả. Biết nó còn trẻ nhiều khi nói không suy nghĩ. Ấy thế nhưng, cũng có một vài lần, lời nói vô tình của con dâu lại khiến tôi chạnh lòng.

Ảnh minh họa: internet

Hôm đó tôi ra chợ mua chút cá nhỏ về kho đổi bữa, người nhà quê mà lâu không ăn cũng nhớ vị quê nhà. Thấy mớ cá sông nhỏ tôi mua, con dâu liền hỏi:

“Trong siêu thị cũng bán loại cá này hả mẹ?”

“À không! – Tôi quay lại, chỉ vào mớ cá, cười. – Nay mẹ được bà bạn chỉ cho cái chợ ở gần đây, thấy mớ cá sông tươi rói nên mẹ mua về kho đổi bữa, chứ hôm nào cũng ăn thịt chắc bọn con chán ngấy cả rồi.”

“Thằng Quân về mà nhìn thấy mớ cá này đảm bảo thích lắm cho mà xem. Lúc nhỏ nó toàn đi sông bắt về kho thôi đấy! Nhiều khi một nồi hai mẹ con ăn cả tuần còn chưa hết.”

“Thế ạ?! – Con dâu cười, rồi bất ngờ nói. – Nhưng cá nhỏ thế này ở quê con người ta chỉ để chăn lợn thôi, chứ chẳng ai ăn bao giờ!”

Nghe con dâu nói, khóe mắt tôi cay cay, thấy chạnh lòng. Những con cá sông nhỏ nuôi con trai tôi khôn lớn, nhưng trong mắt con dâu cũng chỉ là đồ bỏ cho lợn. Tôi biết rõ con dâu không cố ý, nhưng chẳng hiểu sao vẫn thấy đau lòng.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.